ÔMai Gót!” (Oh My Go‌d!) – Điền tru lên như sói bị dồn tới mép vực. Vào thời khắc bấn loạn nhất, lão vẫn nhả âm gió rất chuẩn, nhẹ nhưng hết sức khẩn thiết.

Điền vốn không sùng đạo. Một con chiên nửa vời tự tạo lối sống như có Chúa dẫn dắt. Kỳ thực, lão vẫn quen mồm rú gọi Chúa khi gặp những pha rối ren giống phim Mỹ. Thấy diễn viên ôm đầu kêu, Điền cũng kêu, lâu dần lão bị quen mõm không bỏ được. Cái đêm, bị Tý bắt gặp lão buột mồm viện tới Chúa nhưng sức mạnh giúp phi thân qua hàng rào là nỗi sợ bị Tý cắt lưỡi ném cho chó.

Tý vân vê cái chén, chăm chú nhìn sợi lông mèo bơi lập lờ thì Mao tới. Ra hiệu chủ quán tiếp thêm rượu, y lướt tay đổ đầy hai cái bát tanh mùi lòng. Rượu chao mình nhoài ra khỏi miệng rồi tuột vào lòng bát im ỉm. Cầm bát lên, y nhả giọng:

– Cạn hết. Nói tao biết thằng nào? Tao tặng cho nó vài xiên.

Đâm với xiên, biết nó là ôn vật nào mà xiên với đâm. Gẩy mụn cóc bám trên quả ổi, Tý cho vào mồm cắn. Ổi xanh lè, hắn ném bốp vào đầu con chó mớ ngủ. Chó dựng mõm lên kêu âu ẩu. Mụ Vấn chạy ra muốn ném lại một dây nhưng không dám. Cả làng này ai dám hỗn với hắn, kể cả bố vợ. Mao cố ý đặt chén đánh cạch:

– Mày say rồi. Hết gây với người lại gây với chó.