Trên chiếc ghế đá đặt bên cây sồi già, hai người phụ nữ ngồi trầm tư, chốc chốc họ mới trao đổi vài câu bâng quơ gì đó. Ánh trăng rằm soi rõ một không gian, màu vàng đầm ấm nhưng gợn lên một chút hiu hiu, man mác.

Có lẽ đây là khung cảnh thi vị hiếm hoi trong cái khuôn viên chen chúc các công trình xây dựng, đất quý như vàng nên các khoảng không ngày càng bị thu hẹp. viện dưỡng lão này hình thành đã lâu, xưa kia nó thuộc vùng ngoại vi thành phố, ngày nay lại nằm lọt thỏm giữa các khu dân cư trùng điệp.

Bao nhiêu năm rồi nó vẫn thế, những dãy nhà khô cứng, những hành lang xám xịt, lác đác vài chậu cây cằn, mọi hoạt động đều diễn ra chầm chậm, những âm thanh lắm lúc còn nhẹ hơn chiếc lá vàng rơi, cảnh quan không khác gì bước chân ngày càng ngắn, mái tóc ngày càng thưa của những dáng người đang chống chọi với thời gian.