Một vùng đồi gần như trọc lốc tám năm về trước bây giờ màu xanh trải rộng, tin cậy và vạm vỡ. Tôi bật khỏi xe, vén chùm quả lòa xòa bước vào nhà khách. – Anh Chiến! – Chào nhà báo!

Tôi khẽ nuốt tiếng thở dài vì lờ mờ đoán ra việc anh nhờ. Chắc việc ấy chứ việc gì khác. Ngay từ khi anh Hùng, phó sư đoàn trưởng nhắc đến Tuấn và khi anh bước đến tấm bản đồ, tôi đã linh cảm ra.